Tiếng Anh sẽ giúp ích cho con đường học lập trình web của bạn. Chia sẻ từ một người từ 0 đến 870 điểm TOEIC

Video trên được mình quay với ý định thể hiện cho các bạn thấy trình độ tiếng Anh hiện tại của mình. Có thể nói nếu quá trình học lập trình web của mình xuất phát từ con số 0, thì việc học tiếng Anh cũng... lại là từ một con số 0 nữa. (Ôi sao cuộc đời mình nhiều con số 0 quá ^^).

Là một developer, bạn đừng nên để tiếng Anh làm rào cản ngăn cách bạn tiếp cận với nguồn kiến thức mới lạ, bổ ích hay các cơ hội ngoài kia. Hãy biến nó thành một công cụ, và sử dụng công cụ ấy một cách thuần thục, bắt nó làm việc cho bạn, phục vụ bạn thật tốt trong quá trình học và làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin.

Nếu có thể quay trở lại quá khứ, tôi nhất định sẽ bóp cổ và dí đầu chính bản thân mình vào việc học tiếng Anh ngay khi còn trên ghế nhà trường ^^

Bài viết sau đây thể hiện góc nhìn, kinh nghiệm cá nhân của chính bản thân mình, cách mình đã đạt được 870 điểm TOEIC từ xuất phát điểm là một cậu học sinh phải copy bài tiếng Anh để mà đủ điểm tốt nghiệp :)). Qua đó muốn nhắn nhủ với các bạn mới rằng nên bỏ thời gian, công sức để học tiếng Anh càng sớm càng tốt, điều này sẽ mang lại vô vàn lợi ích và cơ hội trong tương lai cho chính các bạn.

Nào chúng ta cùng tìm hiểu nhé!

1. Mình đã từng ngu tiếng Anh như thế nào?

Mình sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo một tỉnh miền Trung. Lúc mới sinh đã không nói không cười, chỉ quanh quẩn bên lũy tre làng. Rồi một ngày nọ có sứ giả tình cờ cưỡi ngựa ngang qua... :))

OK, giỡn đủ rồi, mình xin lỗi ^^

Mình sinh ra ở miền quê, học tập từ cấp 1 đến cấp 3 đều ở trường làng, trường huyện như bao bạn bè trương lứa khác. Lúc đó để được xem là học giỏi và có tương lai thì một cậu học sinh mặc định phải giỏi các môn như toán, lý, hóa, ... chứ tuyệt nhiên tiếng Anh thì không. Chính vì thế ngoài dở tiếng Anh ra thì các môn còn lại,... mình cũng không giỏi luôn :)) surpriseddddd

Lúc đó chưa có smartphone, nhà nghèo không có máy tính, độ phổ biến của internet thì càng ít, nhà không có đài truyền hình cab, nên cơ hội tiếp cận các bộ phim hoạt hình cà tun hay cà gì cũng bằng không luôn nha các bạn :D. Nhạc thì trẻ trâu chỉ nghe nhạc yêu đương, rap Li'l Shady, Kyo, dizz nhau chửi bới ầm xèo thôi, chứ tuyệt nhân không bao giờ biết nghe nhạc ngoại quốc.

Nói để các bạn hình dung được một phần điều kiện và cơ hội tiếp xúc tiếng Anh lúc đó của một cậu học sinh bình thường miền quê là như thế nào, chứ không phải để kể lể gì cả :D. Và mình tin ở thời điểm đó, đứa nào giỏi tiếng Anh mới là kiệt xuất, khác lạ, chứ ngu tiếng Anh ở thời điểm đó quá là bình thường nuôn. (Ngược lại đa số các bạn trẻ hơn thời điểm về sau đa phần đều rất giỏi tiếng Anh và mình rất ngưỡng mộ điều này).

Lên cấp 3 thì tình trạng cũng chả khá lên được là bao. Cụ thể là lúc thi tốt nghiệp cả đám phải nhìn bài nhau để đủ điểm tốt nghiệp môn tiếng Anh.

Lên Đại Học

Lên đại học, học trường Đại học Công nghệ Thông tin, có laptop, internet đầy đủ, tiếp cận với nền văn minh nhân loại, chắc là sẽ học và giỏi tiếng Anh ngay thôi ấy mà.

Không, vẫn vậy các bạn ạ. Vẫn lười nhác và ngu tiếng Anh như ngày nào thôi. Hóa ra cái lý do không có cái này, không có cái kia chỉ là cái cớ mỗi khi chúng ta lười nhác, không muốn làm điều gì đó mà thôi. Giờ có những thứ đó rồi nè, mà mình có chăm, có giỏi tiếng Anh lên đâu? Ngụy biện.

Ba năm học đại học đầu tiên, cũng đã trải qua đủ chuyện vui buồn, thành tích học tập cũng ok, 8. có, 9. có, 10. có luôn, cũng biết tạch Mac-Lenin cho bằng bạn bằng bè, cũng tự hào đạt được mấy lần học bổng khuyến khích học tập,... duy chỉ có tiếng Anh là cứ mãi lẹt đẹt 5., 6. qua môn qua ngày, và điều tệ nhất là mình lại ngu dại chấp nhận và coi nó là điều hiển nhiên suốt 3, 4 năm trời.

Anh văn 1

Điểm học phần Anh văn 1

Anh văn 2

Điểm học phần Anh văn 2

Anh văn 3

Điểm học phần Anh văn 3

2. Đi tìm phương pháp perfect để học tiếng Anh

Trong suốt năm tháng đó, thỉnh thoảng mình cũng tìm đọc, nghiên cứu các phương pháp, chiến lược học tiếng Anh. Cũng mày mò áp dụng, thử nghiệm chăm chỉ, những 20 phút mỗi ngày cơ mà :)). Nào Effortless English, nào tiếng Anh trong tiềm thức, tiếng Anh trong lúc tắm, tiếng Anh lúc đi ngủ, shadow English, đổ bóng đổ cây các kiểu,... vân vân và mây mây.

Thấy có người khuyên nên cài điện thoại hay các ứng dụng xung quanh thành tiếng Anh, thế là ngay lập tức cài game Liên Minh bằng tiếng Anh, nhưng ngặt nỗi cài được vài ngày thấy đọc chiêu tướng không hiểu gì hết, chơi game không có đã, thành ra cũng cài lại tiếng Việt cho lành :))) . "Kệ, tiếng Anh từ từ học, có sao đâu."

Mình tin là sẽ có rất nhiều người đọc đến đây và thấy chính bản thân mình trong đó hay chí ít đã từng trải qua những tháng ngày tương tự.

Khi tiếp cận với việc học tiếng Anh, chúng ta dường như đã quá "khinh thường" nó, khinh thường nó hơn so với các môn học khác. Chúng ta thường có xu hướng tiếp cận giống với việc ta Mang xe đi sửa.

Đây, chiếc xe (English) của tôi bị hư rồi, bánh long ra, hệ thống phanh không còn hoạt động nữa, giờ tôi đem đến gara (đến lớp học tiếng Anh xịn, cả chục triệu đồng một tháng, lớp luyện thi TOEIC), anh giúp tôi sửa nó nhé, sửa cho đẹp, cho xịn, chạy trơn tru, chạy mượt,...

Rất tiếc, tiếng Anh không phải là chiếc xe, nó là kiến thức, cũng giống như các môn học khác, bạn phải tự mình học và ghi nhớ các kiến thức đó. Bạn cũng chẳng thể nào tự dưng giỏi tiếng Anh bằng cách bỏ ra nhiều tiền mà không tự thân vận động, cố gắng và nỗ lực cả.

Công bằng mà nói, nhớ lại những năm tháng cắp sách đi học, bạn bỏ ra một ngày mấy tiếng, học kèm học cua toán, lý, hóa. Về nhà là làm bài tập, lên lớp nghe giảng, thời gian chúng ta nỗ lực học, thời gian bỏ ra cho môn học, cho kiến thức đó là rất lớn, vậy thì không có lý gì chỉ bỏ một ngày 15, 20 phút, học hành xơ xài lại đòi hỏi giỏi tiếng Anh, nghe, nói, đọc, viết trơn tru được đúng không nào. Thôi nào! Đừng có "xem thường" tiếng Anh như vậy chứ.

3. Thức tỉnh, mình không đi tìm đam mê nữa

Một "cái cớ" nữa mà bản thân mình rất thích lấy ra để bao biện cho cái sự lười là "Đam mê". "Tôi chỉ có thể làm tốt những thứ mà tôi đam mê, tôi thích. Đừng bao giờ bắt em tôi làm những điều tôi không thích, không hứng thú."

Và cứ mãi như vậy, chẳng làm gì cả, ngồi không và hy vọng đến một ngày đẹp trời thứ bảy, chủ nhật nào đó, bỗng nhiên có anh bạn "Đam mê" đến ghé thăm. Và bạn biết đây, chẳng có đam mê nào tìm đến cả... Nhưng thời điểm sắp tốt nghiệp thì lại đang đến gần.

450 điểm TOEIC là bắt buộc để sinh viên UIT có thể tốt nghiệp. Có thể nhiều bạn đọc đến đây và cười phì, vì... nó dễ quá. Đúng vậy, nhưng với mình tại thời điểm cuối năm 3 đại học thì con số đó thực sự ám ảnh.

Nhớ lại thời điểm lần đầu tiên thử mở đề thi TOIEC ra và làm, mình đã không nghe và không hiểu được bất cứ thứ gì, dù cho đó là part 1 của bài thi - phần dễ nhất. Nói cách khác, mình chắc chắn sẽ không đủ điều kiện để tốt nghiệp nếu cứ mãi kéo dài tình trạng này.

Công thức chỉ có một, đó là thực sự học

Sau quá trình tìm tòi, áp dụng hàng loạt phương pháp nghe có vẻ hay ho trên mạng và vẫn không mấy hiệu quả, mình dần dà nhận ra một chân lý đó là: Chả có phương pháp nào đúng cho tất cả mọi người cả, bạn phải thực sự học và tự tìm ra phương pháp nào tốt nhất cho mình. Nhớ lại thời ôn thi đại học, vùi đầu học hành, nỗ lực như thế nào, thì bây giờ hãy làm tương tự với tiếng Anh, đều đặn mỗi ngày, chắc chắn bạn sẽ dần tiến bộ.

Sau khi vô tình xem được một loạt video khai sáng của anh youtuber Việt Nam Lê Hiến, nói về chuyện học và thi TOEIC, mình hiểu ra rằng sẽ chẳng có con đường nào vừa lười, vừa dễ mà vẫn giỏi tiếng Anh được cả. Thế là mình một lần nữa thực sự nghiêm túc bắt tay vào quá trình học tiếng Anh và luyện tập cho kì thi sắp tới.

Không đi quá sâu vào chi tiết quá trình hay phương cách mình đã làm, (nếu có dịp hay được yêu cầu, mình sẽ có bài viết chia sẻ cụ thể) mình xin tóm tắt cách mà mình đã học như sau:

  • Học trọn bộ TOEIC BIG STEP 1, 2, 3, ngấu nghiến từng chữ một.
  • Tải bộ Anki TOEIC 600 từ vựng và học nhồi, review liên tục, nhằm mục đích đưa vốn từ vựng mới này vào trí nhớ ngắn hạn, giúp ích cho phần đọc hiểu.
  • Nghe và nói theo. Mỗi ngày chọn một đoạn hội thoại nhỏ trong part 4 của sách, tải vào điện thoại, nghe đi nghe lại một đoạn hội thoại đó suốt cả ngày, đoạn nào không nghe được chữ là tua tới tua lui, nghe bằng được thì thôi, nghe đến khi nào có thể nghe và hiểu hết toàn bộ đoạn audio ngắn đó mới thôi. Sau khi nghe ổn rồi, mình tiếp tục bắt chước đọc theo, phát âm, lên xuống giọng, nhấn nhá cho giống hệt đoạn video bằng được, cứ hình dung mình là con vẹt đang bắt chước theo từng câu từng từ. Quá trình từ lúc nghe hiểu và học thuộc, đọc theo một đoạn audio như vậy có thể tính bằng 2, 3 ngày, nhưng mình đã không từ bỏ.
  • Một milestone nữa là đăng ký học lớp tiếng Anh Việt Hiếu FEC, bạn nào ở làng đại học thì tìm học và đăng ký học trung tâm này nhé. Đội ngũ nhân viên, giáo viên ở đây rất tận tâm, và điều quan trọng là thầy truyền được tinh thần cho học sinh, cách phát âm chuẩn, khắt khe trong từ những ngày đầu tiên học. Còn tất nhiên, thành công hay không thì vẫn chính tự bản thân bạn phải nỗ lực thôi.
  • Về phần Reading thì mình không học ngữ pháp, cứ mở đề ra làm luôn, tất nhiên những mấy chục lần đầu thì sai tùm lum, dịch từ vựng liên tục, cứ mỗi lần xong 1 phần, là mình đi tìm đáp án mẫu (có giải thích càng tốt), xem tại sao sai, sai ở đây, chủ điểm ngữ pháp đúng ở đây phải là như thế nào?...

Có những ngày, thay vì từ trường về KTX bắt xe buýt, mình quyết định lội bộ (đoạn đường dài cả tiếng đồng hồ đi bộ), để vừa đi vừa đeo tai nghe, nhẩm nhẩm theo phần audio mà mình kể trên. Còn nhiều nhiều điều khác nữa, nhưng mình không muốn kể khổ ở đây :)).

Một ví dụ điển hình nữa đó chính là thằng bạn cùng phòng của mình - Luân. Xuất phát điểm hai thằng ngu tiếng Anh như nhau, cũng cùng lên kế hoạch học tập, thi thố, thậm chí có khoảng thời gian một tháng, hai đứa giao kèo nói tiếng Anh với nhau trong phòng :)) . Có đêm mình ngủ trễ, nó nằm giường bên, ngủ mơ nói tiếng Anh luôn. Và giờ cậu bạn đã đạt được học bổng Thạc sĩ bên Nhật, đang chuẩn bị học lên Tiến sĩ.

Tựu chung, phương pháp ở đây chỉ có một, đó là thực sự học, chả có đường tắt, năng khiếu, hay trí thông minh gì trong việc học ngoại ngữ ở đây, đừng hy vọng vào một phương pháp thần kỳ nào giúp ích được ngoại trừ chính nỗ lực của bản thân cả.

4. Tiếng Anh đã giúp mình rất nhiều trên toàn bộ con đường học và làm lập trình web

Thời điểm đầu lúc mới khởi sự học web từ đầu, mình rất yếu kiến thức cơ bản, phải nói là hoàn toàn không biết gì, vì chuyển ngành tay ngang qua mà, hì hì. Nhớ lại lần đi phỏng vấn xin thực tập, phải cạnh tranh với các bạn trẻ hơn, chuyên ngành phần mềm, anh phỏng vấn đưa câu hỏi về: "Các yếu tố cơ bản của lập trình hướng đối tượng" Mình hoàn toàn không biết, hay chính xác là học từ hồi năm 2, 4 năm sau hỏi lại thì không tài nào nhớ nổi. Nhưng chỉ vì mình có một xíu khả năng tiếng Anh, có thể trả lời các câu hỏi dễ bằng tiếng Anh, cộng với thái độ ham học hỏi, mình đã được nhận.

Hay nhớ lại lần đi xin việc đầu tiên, mặc dù kiến thức vẫn còn hạn chế, nhưng chỉ vì có khả năng trả lời bằng tiếng anh câu hỏi: "Do you know three keywords in javascript var, let, const and the differences between them?" mình đã được nhận. Nhớ không lầm thì buổi phỏng vấn hôm đó diễn ra trong vòng 1 tiếng - và hoàn toàn bằng tiếng Anh. Như vậy, tiếng Anh đã giúp ích mình rất nhiều trong khoảng thời gian đầu, gây ấn tượng với nhà tuyển dụng, chứ không thì còn lâu mình mới cạnh tranh nổi với các bạn sinh viên trẻ tài năng khác đúng không nào.

Trong quá trình học và làm ReactJs, gần như toàn bộ lượng kiến thức technical đều dễ dàng tìm được bằng tiếng Anh. Với khả năng đọc hiểu cơ bản, bạn sẽ đọc được nhiều bài báo, blog bổ ích, hay lý tưởng nhất là xem các video tutorial trên Udemy - vốn dĩ hoàn toàn bằng tiếng Anh.

Hay lúc làm ở công ty outsource, mình có thể tự tin daily-meeting với khách hàng bằng tiếng Anh, gây ấn tượng với đồng nghiệp và anh quản lý, mặc dù lúc đó chỉ mới là một cậu fresher non kém về technical thôi. Thậm chí nhờ tiếng Anh, mình còn có cơ hội đi onsite qua nước bạn Thái Lan nữa (nhưng vì Covid và vài lý do khác mà cuối cùng không đi được, tiếc quá! )

5. Kết luận

Mình biết mình còn rất yếu và còn phải học nhiều trên con đường ngoại ngữ này nhưng qua bài viết mình chỉ muốn chia sẻ, nói lên một lời khuyên từ tận tâm với các bạn mới rằng hãy bớt chút ít thời gian mỗi ngày để học tiếng Anh, đặc biệt là những bạn xuất phát từ con số 0, chúng ta càng phải cố gắng, nỗ lực gấp đôi người thường.

Trong một kỷ nguyên hiện đại, chúng ta đang là công dân của thế giới, việc kém tiếng Anh vô tình khiến ta đánh mất đi lợi thế cạnh tranh với các bạn đồng nghiệp nước ngoài tài năng ngoài kia, hay đơn giản là tiếp cận với các kiến thức, khóa học bổ ích trong lĩnh vực lập trình.

Nếu bạn có phương pháp hay bí kiếp gì hay trong việc học ngoại ngữ, đưng quên chia sẻ bên dưới cho mọi người cùng học hỏi nhé.

Mến chào các bạn!